Ôi ! CCCP…. Khảo cổ No5
Entry này gắn với một kỉ niệm buồn. Năm ngoái, MB gõ bài hăng lắm, một tuần vài bài là bình thường. Nhân kỉ niệm cách mạng Tháng Mười Nga, MB vác cái entry này đăng trên diễn đàn giáo dục. Post xong, thấy nó báo là chờ kiểm duyệt, nghĩ bụng chắc ít phút là họ tháo còng. Thế mà chờ đến qua cả lễ cũng chẳng thấy tăm hơi…
MB nổi khùng, soạn giọng bác Chí, văng mấy câu rồi “ người ra đi đầu không ngoảnh lại” cho đến giờ. Nay đọc lại vưỡn không biết nó phản động chỗ nào.
Ban đầu, MB đặt tile ” Một nén hương cho Liên bang Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Xô viết“, nay sửa lại tí cho nó lành.
Mùa hạ rớt
Giật cái title cho lãng mạn để câu khách thế thôi, chứ thực ra entry này được gõ bằng phong cách Hiện Thực Phơi Phới. Nó có ý nghĩa hay bài học dút da dút vào đều tuỳ thuộc vào người đọc. Đơn giản vì hôm nay được nghỉ mà ngồi gõ, mà muốn đi làm cũng không thể được vì không thể đi nổi. Túm lại, chuyện là thế này.
Sáng, định ngủ nướng, nhưng lão mặt trời cứ nhè mặt mà rọi. Thế là đành bò dậy.
2 bản dịch đầy đủ – Bài nói chuyện của TT Obamma nhân ngày khai trường.

- Barack Obama
Nhân ngày đại lễ, Mèo Bự đã mở đại tiệc chiêu đãi khách 4 phương. Theo biên chép ban đầu, đã có tổng cộng hàng chục triệu lượt người đến dự, làm ùn tắc giao thông suốt mấy tuần qua tại bản doanh Họ Nhà Mèo.
Tuy nhiên, khách thì nhiều, khứa (được) quá ít, gia chủ không thể tiếp tục duy trì đội ngũ tiếp viên trẻ đẹp, tận tuỵ, hùng hậu…, vậy gia chủ tạm cất họ vào kho đông lạnh để giảm thiểu chi phí. Quý vị vẫn có thể vào lại bảo tàng với mã khoá là tiếng đầu không dấu của nhan đề entry cũ.
Nay gia chủ xin trình làng bản dịch đầy đủ bức thư của TT Obamma gửi học sinh nhân ngày khai trường (Arlington, Virginia – September 8, 2009), bức thư theo nhiều người thìnó là tiếng nói của một cậu học sinh, một người anh, người cha…, sau hết, nó là tiếng nói của một người có trách nhiệm cao nhất với đất nước – tiếng nói của TT Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Hà Linh, người đã giúp gia chủ và rất nhiều người mù ngoại ngữ có được tư liệu quý này.
Huyền thoại nhạc pop Michael Jackson
Khó hình dung có một ca sĩ nào có thể khiến người hâm mộ yêu mến đến cuồng nhiệt và lâu dài như Michael Jackson – và cũng gây nhiều tranh cãi lớn.
Trên thế giới, Michael đã là siêu sao với các bản nhạc như Billie Jean, Beat It và Thriller. Nhưng với nhiều người khác, thành tựu âm nhạc của ông bị phủ mờ vì những tin tức đề cập sự kỳ dị, những lần thay đổi da thịt và đau đớn nhất là những cáo buộc lạm dụng trẻ em.
Heal the world
Bài hát mà Mèo Bự thích nhất của huyền thoại Michael Jackson.
Xin cảm ơn út Ổi đã dịch lời bài hát này.
Út Ổi đòi tôi phải bỏ lời phi lộ này, nhưng xét thấy rằng: Bản dịch có thể (và chắc chắn không thể nào) chuyển tải được hết cái hàm ý sâu xa của ngôn ngữ, nên tôi đành phụ lòng Út Ổi mà post lên đây bản dịch lại của em và vẫn giữ lại lời phi lộ đã gửi cho tôi, như một minh chứng của một tấm lòng, một thái độ làm việc cẩn trọng và nghiêm túc
Ý nghĩa của bài hát có thể tóm tắt lại là :Trong trái tim của mỗi người chúng ta đều có một nơi chứa đựng tình yêu thương (mà ta không biết đó thôi), vì thế chúng ta hãy mở lòng, ráng tạo ra trong con tim một khoảng trống nào đó để chứa đựng tình yêu thương ấy, bạn bè anh em các nước hãy coi nhau như là anh em một nhà, đừng thù hận, đừng chiến tranh, vì có quá nhiều người đang phải chết vì chúng.
——————-
đám tang ĐD Huỳnh Phúc Điền
21h ngày 29/6, Huỳnh Phúc Điền bắt đầu không thở được, và không nói được. Bác sĩ phải đặt ống thở phụ cho anh và đưa anh xuống phòng hồi sức cấp cứu. 2h sáng 30/6, mọi nỗ lực đều không thay đổi được sự mất mát lớn, khi bác sĩ hỏi: gia đình muốn đưa về hay để lại bệnh viện? Muốn anh được yên nghỉ ở nhà nên gia đình quyết định đưa Phúc Điền về, và đúng 3h, anh ra đi. Không đau đớn, không vật vã.
Huỳnh Phúc Điền và vòng tay bè bạn

Hải Anh, vợ anh là một người phụ nữ bản lĩnh và vững vàng trong đau thương.
Mr Đàm: “Tôi căm ghét sự sắp đặt này và luôn lớn giọng hỏi ông trời, ngoài kia có bao nhiêu kẻ đáng chết, tại sao ông không đi gặp họ mà lại đi lấy anh Điền của chúng tôi?” ( Câu này thật chí lí) Read more…
Tang lễ lịch sử cho Michael Jackson

Michael Jackson (1958-2009)
Mèo bự tổnghợp - Di nguyện yên nghỉ tại trang trại Neverland của Michael Jackson không thành, do vấp phải một số cản trở về quy định. Lễ an táng “Vua nhạc pop” sẽ diễn ra vào hôm nay tại nghĩa trang Forest Lawn vào hồi 19h (giờ Việt Nam). 21h sẽ bắt đầu lễ tưởng niệm tại sân vận động Staples Centre. Các màn hình lớn cũng được sẽ được bố trí bên ngoài sân vận động Staples Centre và dự kiến khoảng 1 triệu người sẽ có mặt để bày tỏ niềm tiếc thương và sự kính trọng đối với siêu sao ca nhạc. Buổi lễ cũng được phát sóng trực tiếp qua mạng và một số kênh giải trí trên toàn cầu.
Nhạc và hoa trong tang lễ Michael Jackson
Mèo Bự tổnghợp:

Michael Jackson (1958-2009)
Lễ tưởng niệm huyền thoại âm nhạc thế giới diễn ra tại sân vận động Staples Center (Los Angeles, Mỹ) lúc 10h35 phút ngày 7/7 (0h35 phút ngày 8/7 giờ HN).Khán giả vỗ tay, reo hò và huýt sáo, khi quan tài mạ vàng phủ hoa của huyền thoại âm nhạc được các anh trai của anh đẩy ra sân khấu Trong khi quan tài Michael Jackson được đưa ra khán phòng, dàn đồng ca đã hát bài We Are Going To See The King. Ca sĩ nhạc soul Smokey Robinson đọc thư chia buồn với gia đình “Vua nhạc pop” của Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela và ca sĩ Diana Ross, mở đầu buổi lễ.
Chụp trộm WC nữ đê…
Chúc mừng blog Quê Choa, chú mừng ngày Tân gia của bọ Lập

2009-07-15 20:46:08, bọ Lập hôm nay re còm mỏi cả chân, he he...
Chiều khách – version 2

Tưởng bở
Version 1 là tình huống chỉ có một người ở nhà. Version 2 thì có cả 2 người. Vậy họ sẽ phải làm gì để chiều khách?
Bà con đã đọc version 1 thì nên bỏ qua đoạn chữ xanh cho khỏi mất thời gian.
(Nhời ngỏ: Trong entry có một số hội thoại hình như bằng tiếng Ăng lê, vì gia chủ cực dốt món này nên không biết họ nói cái giề, khi biên lại, đành đồ theo lối ghi âm)
Tự sướng (+30) new…new…new…
Vi vu cả ngày, về nhà chợt gặp được một number string hơi bị đẹp, vội vàng refresh để được một chuỗi xịn hơn, ai dè lúc đó khách online hơi bị nhiều, thành ra nó vọt lên ngoài dự kiến…
He he, nhưng nỏ làm sao hết, vì càng đông khách thì càng happy. Đương ế ẩm mà gặp của special thế này coi như là trúng số. Vậy post lên đây để bà con xxx hộ.
Chú ý quan trọng: Những ai thuộc diện U 30 hãy variable ngay lập tức. Nhà ga chúng tôi không chịu trách nhiệm nếu quý khách ngoan cố không nghe nhời cảnh báo này.
An Nam liệt…mạng
Có quan bác, một hôm trà chưa dư, tửu chưa hậu bỗng nổi hứng lập luận:
- Sao lại sinh ra cái in tơ nét làm gì nhỉ? Cần quái gì tơ nét tơ niếc. Đất nước thì nghèo mà ta lãng phí thời gian cho thằng này nhiều quá, đã thế địch lại lợi dụng. Ngày xưa đánh Mỹ có nét niếc đâu mà nó cũng phải cắp nón về nước. Bây giờ Cu ba, Triều Tiên mạng miếc cái gì mà dân ai chết đâu! Mạng có ra cơm không? Đổ bao nhiêu tiền của dân vào đây mà không xót ruột! Thôi thôi, dẹp…, cắt ngay, cắt khẩn trương.
Đệ tử vỗ tay bộp bộp, ngoác miệng hô cao kiến cao kiến, thượng sách thượng sách…
Ngay tắp lự, nửa đêm truyền hịch, sáng ngày xuất binh.
*
Chú Quảng trọc vươn vai quai miệng ngáp, đánh đu cả người lên cái Đại tổng cầu dao, làu bàu:
- Bố mày kéo cái cần này xuống, nó bật cái cần dân số lên cho chúng mày xem.
*
Tút còm.
Ngậm ngùi tháng Chín ngày Năm… (1)
(Hồi ức của một blogger)
Vào lại nhà cũ bên Plus, đọc cái còm của LMTS “Nhanh nhẩy, 2 tháng rồi đấy bác ạ”. Ừ nhỉ!… Đã hai tháng rồi à? Mới 2 tháng thôi à?...
Lan man, nhớ về một thời chưa xa.
Ngày ấy năm ngoái, tôi ra công khai, đóng tại Plus.
Ban đầu, nhà tôi chỉ là nơi trao đổi nghề nghiệp với đám chúng bạn chuyên há miệng chờ sung, mù tin học đến độ không hề biết đến nén và giải nén là gì…
Tôi post đủ thứ hầm bà lằng lên đó, chúng bạn chỉ việc cóp phết cóp phết. Khoẻ re! Alô nổ liên tục, đơn đặt hàng bay về dào dạt… Tôi thấy mình bỗng trở nên quan trọng, một cứu tinh có thương hiệu cho đám giáo lười.
Tiếng lành lại đồn xa. Người đến như trảy hội. Mới đầu, thấy bà con vào đông, khoái lắm. Lâu lâu, lại lách cách vào nhà, say sưa ngắm những con số đang nhích lên…
Xây nhà wordpress theo ý muốn
Ngày mới sang đây, MB hoa mắt vì 75 cái theme của wordpress. Quá đã!
Nhưng sinh sống một thời gian, lại thấy thật buồn với cách phong cách cứng nhắc của nó, loay hoay đổi hết theme này sang theme khác mà đi đâu cũng bị đụng hàng. Muốn chơi độc một xíu nhưng đành bó tay, lí do đơn giản là can tội thích xài đồ free.
May thay, gặp bác viettien, không biết bác ấy làm nghề gì mà cấy giề cũng tinh thông. Muốn comment cho đẳng cấp một chút, mời bà con tham khảo bài này của bác viettien. Còn muốn tạo theme hàng hiệu cho nhà cửa có vẻ pro, xin mời bà con ngâm cứu và thực hành theo hướng dẫn sau.
Lưu ý: Mọi thắc mắc, xin bà con theo đường link dẫn ở cuối bài, đến thẳng nhà bác Việt Tiến sẽ có lời giải đáp
Cài đặt WordPress trên 000Webhost
(Tặng bác Mèo Bự)
I. ĐÔI ĐIỀU VỀ WORDPRESS VÀ CÁC HOST MIỄN PHÍ
WordPress (WP) là một trong những nền tảng tốt nhất cho những người viết nhật kí mạng (blogger) hiện nay. Nhiều người dùng WP vì nó có thiết kế trang nhã, thân thiện, dễ dùng, nhiều theme và nhiều plugin bổ sung, hỗ trợ tiếng Việt, và nhất là khả năng tùy biến rất cao.
Blog giống như một góc nhà trong phòng khách của chúng ta, và cũng là một lẽ thường tình, ai cũng muốn tạo một sắc thái riêng cho góc nhà đó. Hầu hết bà con hiện đang dùng WP do chính hãng WP cung cấp trên chính host của hãng này (wordpress.com). Ưu điểm của điều này là tính ổn định nhưng nhược điểm cố hữu lại là khả năng tùy biến blog hạn chế. WP.com cực kì bủn xỉn
trong việc cho phép người dùng tùy biến giao diện cũng như thêm plugin vào blog. Hậu quả là nhà ai trông cũng na ná như nhau. Đơn điệu!
Ngậm ngùi tháng Chín ngày Năm – 2
Xin hát về bạn bè tôi…
Lại nói, Bự được chễm chệ ngồi trên chiếu Hội Nhà văn Việt Nam thì bỗng dưng thấy mình vĩ đại, bèn về nhà gióng trống khua chiêng, nhạc nhẽo om xòm, loa kèn hết cỡ…
Tự sướng suốt 3 ngày 3 đêm, Bự mới loẹt quẹt lê guốc, ra chiều uể oải, cắp sổ ra ngõ biên nhận phong bì.
Đeo hết kính cận đến kính viễn, hết kính mù màu đến kính quáng gà…, trước sau chỉ thấy nhõn một phong bì.
Chắc có lão nào điếc tai quá, sang thí một nhát về ngủ cho yên thân !
Tụt hứng, Bự lại thất thểu tìm sông Mịch La.
Chuyện vợ chồng đêm thứ Bảy…
CẤM TRẺ EM CHƯA BIẾT CHỮ….
Đánh máy chữ
Hai vợ chồng nhà nọ quyết định sẽ dùng mật mã để ám chỉ “chuyện ấy”, nhằm tránh cho các con biết. Họ quyết định dùng từ “máy đánh chữ”.
Một hôm, ông chồng nói với cô con gái 5 tuổi của mình: “Hãy đi nói với mẹ là bố cần đánh một lá thư”. Cô con gái chạy đi kể với mẹ, bà mẹ liền nói: “Bảo với bố là không thể đánh máy bây giờ vì máy đang bận”. Cô bé lại chạy đi báo với cha.
Read more…
Ngậm ngùi tháng Chín ngày Năm… (3)
… Một ngày kia, Bự suýt ngất khi bất ngờ tận mắt nhận được một phong bì của bọ Lập… Khi mắt hết hoa, tai hết ù, cũng là lúc Bự gần như quên tiệt năm chục cái phong bì mà Bự dày công tích cóp. Trong mắt Bự, chỉ còn có một chiếc phong bì tổ bố, nó bằng kim cương, không nó là cụ của kim cương. Nó chỉ biên có vài dòng, thảo nào người ta gọi là còm.
Bự thấy mình trở nên quan trọng, lên giá. Từ đó, Bự hầu như ngày nào cũng ở lì nhà bọ. Bám riết theo những cây cao bóng cả, Bự lăng xăng diễn màn bơm vá đánh thổi. Kết quả của những ngày tháng đi theo nói leo ăn bám, Bự được nhiều người nhẵn mặt.
Bự lại kết bè đảng với Bảo Ngọc, một ma nữ ở xứ Cẳng Gà Rù. Chúng chôm ảnh của các mỹ nữ, ỡm ờ khoe đó là chân dung của mình.
Ngậm ngùi tháng Chín ngày Năm… (tiếp theo và hết).
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy…
Hot… Hot… new… new… : Sau một thời gian nằm vùng, Mèo Bự và Út Ổi đã bị lộ hàng.
♣ Click here ♣
Một ngày không đẹp trời, chúng tôi bỏ Plus, kéo nhau sang đây.
Chẳng ai muốn chuyển nhà cả, nhất là nơi đó có biết bao nhiêu bà con bè bạn. Nơi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hoá tâm hồn...
Khoảng tháng 5, thằng Plus bắt đầu động kinh, đợt 1 kéo dài 3 ngày, còm không được, lên entry không đươc. Lúc thì mất theme, khi thì bay ảnh… Rồi một ngày kia, cả đống còm từ trên giòi rơi xuống, hoá ra tuyền còm cũ mà bấy lâu bà con ra sức bóp cò. Đau nhất là đống phong bì nhà mình dày công tích cóp tự nhiên bay hơi.
Chuyển nhà! đó là ý nghĩ đầu tiên cho tất cả cư dân sinh sống ở Plus.
Truyện không muốn viết…
New: Chuỵện nhà út Ổi…click here
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Rõ khổ, mai khai giảng rồi. Ngồi nặn cả buổi không thể ra một entry nào để khắc dấu mạn thuyền cả. Đầu empty như cái thùng thiếc. Muốn gõ cái gì thật nghiêm văn chỉnh mà cứ tắc tị…
Thế là âm mưu làm thơ…
Thời cửa đóng then cài, lim dim cầu giời khấn phật cho con cảm hứng…
Đúng là có thờ có thiêng, khoảng nửa tiếng thì thấy tai ù ù, đầu ong ong, mắt lờ đờ. Như thấy hoa cười bướm liệng, bèn nhón tay lấy bút hoạ vần…
Bút thời chưa chạm giấy, thì…, re…e…e…e..eeng…
Giật mình, tháo mồ hôi hột, hoa bướm bay tiệt. Tức mình, bịch bịch chạy xuống xem đứa nào to gan, dám đến phá cảm hứng của bà bà
Đau đầu cả tuần
Hôm trước, bác LMTS hỏi: Thế mật khẩu cái Không thể và có thể là gì?
Thật là khó nói. Vì entry này là một mẩu kí ức. Gõ xong thì chợt thấy mình “lộ” nhiều quá, không đưa ra khoe thì thật phí, mà đưa ra thì chả khác “Lạy ông (bà) tôi ở bụi này”… Phân vân mãi rồi cũng đưa lên, nhưng phải móc vào đó cái còng.
Hình như cũng có vài người trổ tài, nhưng xem bộ tay nghề còn thua xa mấy bác an ninh mạng.
Nay post thêm một mẩu chuyện vụn lên đây, đầu tiên là để bà con đọc và cộng khổ với MB, sau đó là một gợi ý để bẻ khoá, thử tài các cao thủ.
Lại chụp trộm – tự sướng.
Làm paparazzi cũng nhiều cái hay. Chụp mà người không biết. Lúc tung lên mạng mới ngã ngửa.
Nghề này, chủ yếu đòi hỏi kiên nhẫn, sau đó là chuyện giời cho. MB thì không có khái niệm kiên nhẫn, nhưng được cái giời cũng gần thương, nên chụp sém mấy nhát, suýt được vào Guiness.
Cuối tuần, post mấy cái ảnh độc cho bà con thư giãn.
Chú ý quan trọng: Những tấm ảnh bên trong không thích hợp với người mù màu. khiếm thị, loạn thị, quáng gà…, các bác đừng bấm vào nút Đọc tiếp….
Hoang mang quá… help me !!!
Vừa sang nhà bọ, đang gõ cái còm cho entry CẨU THẢ HAY CỐ TÌNH, chợt thấy ngứa ngứa con mắt…
Liếc sang trái, hoá ra cái cột lý lịch của MB là thế này:
Như giọt đàn câm lặng vỡ oà.

Noracat
Hồi ấy em mới sang Hung và đang học Nhac Viện . Em đi biểu diễn và quen anh ấy trong một ngôi nhà Thờ nhỏ, đẹp như tranh ở vùng biên giới Áo Hung, anh 21 tuổi và em 16…suốt mấy năm trời cứ thương nhớ và ngưỡng mộ nhau dưới sự cấm cản của nhà Thờ, chỉ có viết thư và điện thoại…khi trao được cho nhau nụ hôn đầu thì cũng là lúc anh bị gọi về Vatican… bặt tin…và 6 tháng sau anh tự vẫn bởi những bức bối trong lòng mà ko thoát ra được…!
Và cũng phải 10 năm sau , lần đầu tiên em mới được đến Vatican, mới được đứng trước tấm Bia mộ của anh ấy ….Em đã lặng đi và nuốt nước mắt vào lòng , em đau đớn vô cùng nhưng vẫn tỏ ra bình thản như hàng ngàn , hàng triệu du khách….!
Sắp tới em sẽ được qua Vatican thăm mộ anh ấy lần nữa, đốt cho anh ấy bài thơ này…
Lại tự sướng! Ảnh nóng… nóng…nóng…!!!

paparazzi photos
Cái số thì chả ra gì, nhưng MB lại thích chơi số. Thậm chí ngày nào cũng ước mình trúng độc đắc, mặc dù mấy chú vé số chưa bao giờ cậy được MB một keng. He he…
Đến bất kỳ nhà ai, việc đầu tiên MB cũng dòm vào cái thống kê của họ, hi vọng chụp được một số đẹp. Thường nhà lạ thì gặp số đẹp, nhà quen thì tuyền đồ giời ơi. Thế mới điêu!
Cũng lạ, nhà mình thì hầu như MB ngày nào cũng vào, nhưng chửa bao giờ gặp con nào ưng ý cả. Những khi nó chuẩn bị vào tròng thì tuyền lúc MB bận việc nhớn. Thế mới điếu!
Vào lúc khoảng 2 giờ mười mấy chiều hôm nay, có một giây nào đó, guồng quay của thần may mắn đã chạm vào bàn chân ai đó khi đến chơi nhà MB, và khoảnh khắc này đã bị paparazzi LMTS chộp được. Thế mới điệu!
Comment, và hơn thế nữa…

còm không thì bẩu.
Còm
Khởi thuỷ, 360 chỉ có dòng chữ sau: Compose a comment for this post, chẳng cần biết tiếng Ăng lê, ai cũng hiểu nó là gì, và có muốn buôn dưa lê cũng chỉ được 4000 characters left, và no HTML, please.
Nhưng dân An Nam thì sáng tạo đến vô cùng.
Khảo cổ – No1
Đọc mấy cái còm ngờ nghệch của UO, tự nhiên nhớ đến cái entry “Cảm phiền Bảo Ngọc” hồi MB còn đóng đô ỏ Plus. Lúc ấy, BN đương còn nai lắm, entry của nường ngây ngây thơ thơ cứ như gái nhà lành bị cấm cung…
Nhân lúc đương tháp tùng các bác nhớn đi chống bão số 9, chả viết lách được gì cả nên post lại entry xưa thật là xưa này để bòn thêm tí phong bì. Thời buổi đói kém mờ 
![]()
![]()
Khảo cổ – No2
Dạo này MB lại giở quẻ, thích lê la hóng hớt chuyện thế sự. Nghe mãi phát chán, vưỡn tuyền những vụ như hồi nảo hồi nào. Công riêng tội chung.
Lại nhớ mình đã có lần dũng cảm đứng đơn xin từ chức… Xin post lại chuyện này để hầu bà con cuối tuần, mấy cả vui rằm trung thu luôn thể.
Tôi xin từ chức.
Cứ mỗi lần nghe công luận ồn ào về “văn hoá từ chức”, ruột gan tôi lại sôi lên ùng ục.
Xin tự giới thiệu mà không sợ bị phiền phức: Tôi là người yêu nước!
Đã yêu nước thì cái sự Quốc thể phải được đặt lên đầu của mọi hàng đầu. Ai mà chịu đựng nổi khi đi đâu, ở đâu lỗ tai cũng bị hứng đủ mọi thứ âm thanh, ngôn từ xa xả tống vào vì cái chuyện “văn hoá từ chức”. Mà ai là ồn ào nhất? Toàn là phe ta! Họ xỉa xói, cạnh khóe ông A bà B mặt dày. Họ ca ngợi một ông sắp bị cách chức đã dũng cảm từ chức. Họ còn tâng bốc một ông khác dám nhận cái lỗi mà đáng ra ông phải từ chức từ lâu lắm… Những người này chẳng hề có một dây tơ quan hệ với tôi, nhưng nghe cứ thấy đau hộ. Thằng Tây nó biết thì còn gì là Quốc thể.
Bởi vậy, tôi quyết định xin từ chức.
Khảo cổ – No3

Tình hình là dạo này vừa lười viết, vừa tụt hứng. Nguyên nhân có nhiều, nhưng có lẽ chủ yếu nhất là bà con hà tiện phong bì quá.
Cách đây 5 tháng, chỉ với entry nhạt như nước ốc này, MB cũng bỏ túi 87 cái phong bì ngon ơ
Ác mộng
Tự sướng cuối tuần.

paparazzi
Tuần này, xin chính thức điểm mặt 3 gương mặt paparazzi siêu hạng của xóm WP.
Xin bà con một chàng pháo tay lấy hên.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Bỗng dưng muốn xỉu
- Chị đến gấp!
Âm thanh cuối cùng chưa kịp chui vào màng nhỉ đã nghe cạch một nhát. Ấy là phong cách gọi điện của Út Xoài.
Nó từng khoe: Bọn Việt theo đừng hòng moi em được một xu. Thường thì tôi kệ xác nó, vì nếu có alô lại, nó cũng chẳng thèm nghe. Tính nó thế. Nếu không đến cũng chẳng sao cả. Nhưng mấy hôm nay, con chị song sinh của nó nhìn tôi như nhìn liệt sĩ. Toe toét chào hỏi nó cũng điếc, chẳng hiểu nó đương khoác cho tôi cái tội gì?
Bởi vậy, lần này Út Xoài gọi, tôi không dám xem thường, vội vàng dắt con ngựa sắt, phi ngay giữa trưa. Mà làng tôi cách làng nó những 3 cây lô mếch chứ có ít đâu. Không đến, nhỡ nó xem nốt mình là tử sĩ thì chỉ có mà lo tìm đường cứu nước…
Tự sướng – Khảo cổ No4

Nguyễn Lâm Cúc
Xin phép bà con cho MB mang cục gạch đi cất. Rốt cuộc, nó chẳng bị xây cho cái gì .
Tháng này, phe ta có ngày Nhiệt liệt chào mừng. Chửa biết mần gì, đành phải giở chiêu Đập cổ kính ra tìm lấy bóng… mà tự sướng vậy.
Xin trân trọng giới thiệu bài thơ THÁNG BA của chị Lâm Cúc cùng nhời bình loạn của Tú Trinh.
Cáo lỗi
Do khâu in ấn bản dịch thuật bức thư của TT Mỹ Obama gửi các cháu học sinh nhân ngày khai trường (8-9-2009) gặp một số trục trặc, gia chủ tạm đóng entry này để hiệu đính, mong bà con lượng thứ và trở lại sau ít phút………..
Mời bà con cùng sống với Mèo Bự trong thời gian chờ đợi.
Hơi bị lâu, mời bà con nghe thêm bài Hà Nội nữa. Điều kì lạ là, bài này ca sĩ Hà Nội hát ko hay bằng ca sĩ Sài gòn. Ấy là MB cảm nhận như vậy.





Phong bì của khách